Gương giáo viên tiêu biểu

Cô Nguyễn Thị Hội

CHIA SẺ CÙNG THẦY CÔ

Cô Nguyễn Thị Hội

Trường Tiểu học Sơn Lạc, Yên Sơn, Tuyên Quang

Xóm 23, Kim Phú, Yên Sơn, Tỉnh Tuyên Quang

 

Nói về cơ duyên đến với nghề dạy học tôi là Nguyễn Thị Hội (SN ngày 08/11/1968). Năm 1989 học sơ cấp sư phạm ra trường, tôi bước chân vào nghề dạy học. Lúc đó, tôi dạy tại trường Tiểu học Sơn Phú, huyện Na Hang, tỉnh Tuyên Quang. Nói thật đi dạy cũng khá vất vả vì dạy tại vùng dân tộc ít người, cơ sở vật chất còn khó khăn, đường sá đi lại không thuận tiện. Nhưng được sự giúp đỡ, động viên của gia đình nên tôi cũng cố gắng vừa dạy vừa học thêm thời gian hè hoàn thiện kỹ năng sư phạm và đạt trình độ chuẩn giáo viên Tiểu học, sau này tôi cũng có thêm nhiều kinh nghiệm dạy học cho bản thân. Đến năm 2004 tôi chuyển về trường tiểu học Sơn Lạc công tác, môi trường mới, cuộc sống mới, mọi điều tôi lại phải học hỏi lại, khi mới về tôi chủ nhiệm lớp 2 tại phân hiệu Nông Lâm. Đến năm 2008 tôi về Trung tâm dạy kèm và hỗ trợ lớp khuyết tật. Không được đào tạo chuyên môn, chưa từng dạy trẻ khuyết tật, nhưng với tình yêu thương, tinh thần trách nhiệm cũng như sự đồng cảm với trẻ khuyết tật nên tôi cố gắng làm việc tận tụy.

Năm học 2011 - 2012 xuất phát từ tình cảm gắn bó với các em tôi đã nhận dạy lớp khuyết tật của trường, giúp cháu học hành tiến bộ. Với công việc chăm sóc các em, bản thân tôi luôn nhiệt tình, tích cực tham gia các phong trào. Nhiều năm liền luôn được công nhận giáo viên giỏi cấp trường. Lớp của tôi phụ trách chất lượng luôn ổn định. Trong 6 năm gắn bó với các em tôi luôn giành tình thương, chăm sóc, dạy bảo các em, coi các em như con của mình. Trong lớp mỗi em một dạng khuyết tật, em thì bị câm điếc, em bị hội chứng Down, bị tim bẩm sinh, huyết tán rồi có em lại không có cơ vòng hậu môn, khó khăn hơn nữa là lại bị liệt,… tuy vậy những lúc bên các em tôi thấy rất vui vẻ, yêu công việc mà nhiều người từ chối làm.

Có lẽ cũng xuất phát vì hoàn cảnh gia đình, sống thiếu thốn, cuộc sống khó khăn nhiều năm nơi vùng cao, khi được chuyển về vùng di dân tái định cư thủy điện Na Hang xóm 23, xã Kim Phú, khó khăn chồng chất, cha lâm trọng bệnh gia đình tôi phải bán hết nhà đất lo chữa bệnh mà ông cũng không qua khỏi. Mất cha xong, chồng cũng do lao động quá sức lâm bệnh chết bỏ lại cho tôi con trai cùng một mẹ già ốm nằm liệt một chỗ, nơi ở không có, mẹ con tôi thuê một căn nhà để ở, nhờ sự yêu thương đùm bọc, hỗ trợ của đồng nghiệp, công đoàn nhà trường mà nay mẹ con tôi cũng có căn nhà để ở, tôi cũng yên tâm công tác hơn.

Trong lớp tôi dạy, từ những năm tôi làm chủ nhiệm, kỷ niệm vui có, buồn có nhưng nhớ nhất trong tôi là những tình cảm của các em và gia đình đã tin tưởng gửi gắm con cho tôi khi các cháu không hoàn hảo, mỗi sáng đến trường tôi phải đến sớm hơn đồng nghiệp vì có em gia đình đưa đến sớm, như em Chúc Minh Đức mẹ bán hàng ăn sáng nên gửi con rất sớm, cháu lại bị nhũn lão bẩm sinh kết hợp câm, điếc không nghe ai, đến thì đòi ngồi lòng cô giáo, hay như em Ma Văn khánh học sinh bị tăng động, thiểu năng trí tuệ nghịch ngợm, chạy nhảy không ngồi yên một chỗ vì vậy phải trông các cháu rất vất vả nhưng ngược lại các em lại rất nghe lời tôi nên niềm vui của tôi được nhân lên. Tuy vậy đó chỉ là vấn đề nhỏ, vấn đề lớn mà tôi phải chia sẻ với đồng nghiệp trường hợp của em Lâm Thùy Nhung, sinh năm 2007, bị liệt 2 chân, không có cơ vòng hậu môn, đường tiêu hóa của em rất kém nên việc “đại tiện” của em là tự do không làm chủ được, vì vậy tôi đã trích từ tiền cá nhân giúp gia đình em mua bỉm hàng tháng để giảm bớt gánh nặng với gia đình vả lại do chân em bị liệt nên việc vệ sinh thường xuyên cho em là rất khó. Còn nữa một kỷ niệm buồn mà tôi sẽ nhớ không bao giờ quên, với tôi em là một học sinh ngoan, luôn cố gắng nỗ lực vươn lên trong cuộc sống đó là em Triệu Phúc Lập bị tim bẩm sinh, không có vách ngăn, hở van tim tình trạng bệnh của em không thể phẫu thuật được, thời gian em ốm nhiều hơn đi học nhưng em đã rất thích học, mỗi lần em đi truyền máu tôi và các thầy cô trong nhà trường cũng đã quyên góp để giúp đỡ gia đình em xong hoàn cảnh gia đình khó khăn sau nhiều năm chạy chữa, kinh tế không còn, gia đình thuộc hộ nghèo, tình trạng bệnh xấu đi đến ngày 07/3/2017 em đã ra đi mãi mãi, Ban giám hiệu và tôi cùng các bạn trong lớp đến chia buồn cùng gia đình, ngậm ngùi thương cảm mà lực bất tòng tâm. Ngoài ra nay còn 1 em bị bệnh huyết tán hàng tháng gia đình em cũng phải đưa em đi lọc máu để đảm bảo sức khỏe, tôi luôn đồng hành chia sẻ cùng gia đình em, động viên em đến lớp học rất chăm chỉ, tuy đồng lương tôi chẳng được bao nhiêu với hoàn cảnh mẹ góa con côi cũng chính vì thế tôi luôn nhủ lòng mình có thể làm gì cho các em thì hãy cố gắng hết sức.

Nói về việc dạy học sinh khuyết tật rất vất vả vì không phải chỉ dạy chữ mà phải dạy các em biết tự phục vụ, dạy các em học sinh bình thường ở lớp 1 đã khó, dạy các em khuyết tật còn khó khăn hơn gấp nhiều lần. Để làm được việc này, giáo viên cần phải kiên trì, phải có tấm lòng, có tình yêu thương, sự thông cảm... đối với các em.

Mỗi ngày 2 buổi sáng chiều, tôi luôn chăm lo từ việc học, chơi cho các em, nhà trường lại chưa được đầu tư trang thiết bị phục vụ cho lớp khuyết tật, không có phòng hỗ trợ khuyết tật, đối với các em học kiến thức là phụ, học cách tự phục vụ, kỹ năng sống hòa nhập cộng đồng là chính nên tôi tự tìm tòi các phương pháp cho phù hợp với từng em, khó khăn nhất là giao tiếp đối với trẻ vừa câm vừa điếc, tôi không được tham gia bất kỳ lớp tập huấn nào dạy trẻ khuyết tật từ khi làm công việc này, bản thân luôn tìm tòi cùng sự giúp đỡ của BGH trường Tiểu học Sơn Lạc nên tôi thấy hạnh phúc hơn khi làm một công việc có ý nghĩa.

Với nhiệm vụ dạy chữ, ban đầu cháu viết chữ rất to, có cháu cả năm chỉ hoàn thiện được một chữ cái, sau đó cháu đã viết được chữ nhỏ như các cháu khác và nét chữ rõ ràng, tròn trịa, khá đẹp. Hay như em Nhung và em Khánh tuy khuyết tật về cơ thể nhưng cháu rất ham học và học rất nhanh nên luôn đạt điểm cao, xếp loại khá trong học tập, còn một số em khác thì việc dạy chữ rất khó khăn chưa nói đến dạy tính toán.

Với tôi chỉ mong được chia sẻ bài viết này đến các đồng nghiệp, các tổ chức xã hội chung tay cùng nhà trường có một phòng học khang trang, có nhiều trang thiết bị phục vụ hỗ trợ cho các cháu khuyết tật vận động, đồ chơi, băng hình  cho các cháu để các cháu được vui chơi, mát mẻ cùng nhau.

Trong những năm tôi dạy lớp khuyết tật của trường tôi cũng đã được sự chia sẻ, động viên của phụ huynh học sinh. Như mẹ của em Nhung cho biết, “khi con đến tuổi vào lớp 1 tôi đưa con ra trường nhập học thật may mắn nhà trường có lớp dành cho trẻ khuyết tật, cô Hội và nhà trường nhận cháu vào học, dạy cháu học tập tốt. Cô đã mở lối cho con tôi vào đời. Gia đình tôi đã mang ơn cô và nhà trường nhiều lắm”.

Sự khó khăn vất vả trong 10 năm gắn bó với trẻ khuyết tật, 4 năm làm công tác dạy buổi 2, hỗ trợ lớp khuyết tật, 6 năm chủ nhiệm trực tiếp dạy và chăm sóc các em học sinh lớp khuyết tật nhưng bản thân chưa một lần được khen thưởng cho công việc chăm sóc và dạy trẻ khuyết tật, tôi chỉ mong các cấp, các tổ chức đoàn thể quan tâm giúp đỡ tôi, khen thưởng vinh danh để làm nguồn động lực cho tôi tiếp tục đồng hành cùng các em trong thời gian tiếp theo.   

Được biết, có chương trình “Chia sẻ cùng thầy cô năm 2018” của Hội Liên hiệp Thanh niên Việt Nam, Hội liên hiệp Thanh niên tỉnh Tuyên Quang tôi xin mạnh dạn “Chia sẻ” công việc của mình mong tất cả các đồng nghiệp đang và sẽ làm công việc chăm sóc, dạy bảo các cháu học sinh khuyết tật để cùng nhau học hỏi kinh nghiệm, chia sẻ nỗi vất vả với gia đình các em giảm bớt gánh nặng cho gia đình các em và cũng là bù đắp phần nào thiệt thòi các em đáng được nhận. Tôi tin tưởng một ngày không xa với tình cảm tương thân, tương ái và những hành động đẹp được lan tỏa, các em sẽ có cuộc sống tốt đẹp hơn.

Các giáo viên tiêu biểu khác

Cô Nguyễn Thị Tình
Cô Lương Thị Kim Loan
Cô Lương Thị Hồng Phượng
Cô Hà Thị Huyền
Cô Lê Thị Ngọc Hân