Gương giáo viên tiêu biểu

Cô Nguyễn Thị Hòa

CHIA SẺ CÙNG THẦY CÔ

Cô Nguyễn Thị Hòa 

Trường Tiểu học Nguyễn Trãi – huyện Bắc Quang – tỉnh Hà Giang 

Tổ 5, Thị trấn Việt Quang, Bắc Quang, Hà Giang

 

Tôi sinh ra và lớn lên tại một vùng quê thuần nông – nơi mà người dân chỉ biết trồng trọt và chăn nuôi của huyện Tứ Kỳ - tỉnh Hải Dương. Và như một cơ duyên, trong một lần lên thăm người bà con ở huyện Bắc Quang (tỉnh Hà Giang), tôi đã rất cảm mến thiên nhiên và con người nơi đây nên tôi đã ở lại học tập, rồi công tác tại mảnh đất núi rừng này từ năm 2004 đến nay. Và hiện giờ tôi đã có một gia đình nhỏ tại Thị trấn Việt Quang – huyện Bắc Quang – tỉnh Hà Giang.

Nhớ lại những năm tháng đầu tiên bước vào nghề với bao sự bỡ ngỡ nhưng cũng đong đầy cảm xúc cùng sự hứng khởi của một cô giáo trẻ muốn đem tất cả lòng nhiệt huyết của bản thân tới các em học sinh – những học sinh mà so với miền xuôi, các em còn rất nhút nhát và thiếu tự tin trong mọi hoạt động. Nhưng đặc biệt hơn rất nhiều là trong các học mà tôi phụ trách lại có một học sinh rất không bình thường – em này luôn chạy nhảy, la hét tự do trong giờ học, thậm chí tự cào cấu mặt mũi mình khi tức giận. Lúc đầu, thực sự tôi cảm thấy rất lo sợ trước những hành động của em đó. Mỗi lần em học sinh đó nổi giận cào cấu bản thân, tôi thấy thương em vô cùng. Tôi thiết nghĩ: mình nhất định phải làm gì đó để giúp em điều chỉnh hành vi đó. Thế rồi bằng tình thương, bằng sự quan tâm, gần gũi, động viên, chia sẻ, tôi đã giúp em dần dần tiết chế các hành vi tự phát đó. Vui hơn hết là em đó đã dần biết nghe lời và tin yêu tôi nên việc dạy dỗ em trở nên có tác dụng hơn.

Và cứ thế, cứ thế, hình như việc dạy học sinh học hòa nhập như một định mệnh đối với bản thân tôi. Năm học nào cũng vậy, mỗi lớp tôi chủ nhiệm đều có thêm một học sinh khuyết tật học hòa nhập. Tuy những em học sinh khuyết tật học hòa nhập đó mắc các dạng tật ở mỗi năm học là không giống nhau: có năm học sinh bị tự kỉ, có năm học sinh lại bị tăng động, có năm học sinh lại bị thiểu năng trí tuệ về học,...vv. Hiện tại lớp tôi chủ nhiệm đang có một học sinh khuyết tật tự kỉ học hòa nhập, tôi đã đồng hành cùng em năm nay là năm thứ hai học hòa nhập từ năm lớp 4 và năm nay là lớp 5, em đã có nhiều tiến bộ về ý thức: Từ một học sinh luôn có những hành động tự phát như: hay đi lại tự do trong giờ học, không tập trung vào bất kì hoạt động nào trên lớp, ... thì giờ đây em biết tự phục vụ bản thân những việc đơn giản, ra ngoài tự do trong giờ học đã giảm nhiều, có những tiết học rất chăm chỉ viết bài, biết nghe lời cô giáo,...

Cũng có nhiều lúc, thực sự bản thân cũng thấy nản vì các em phá quá làm ảnh hưởng tới giờ dạy của mình, làm ảnh hưởng tới các bạn khác trong lớp. Nhưng được sự quan tâm, chung tay giúp đỡ của ban giám hiệu nhà trường, sự động viên chia sẻ của đồng nghiệp cùng sự cảm thông của phụ huynh học sinh. Và hơn hết là sự nhiệt huyết, với tình thương– tôi thương các em như con của chính mình đẻ ra vậy, thương vì các em đó thật thiệt thòi so với các bạn cùng trang lứa, bản thân tôi lại luôn cố gắng tìm hiểu các thông tin, tài liệu liên quan đến dạy trẻ khuyết tật để tìm cách tiếp cận và dạy dỗ các em học sinh học hòa nhập sao cho mang lại hiệu quả dù chỉ là không đáng kể. 

Trải qua những năm tháng công tác được dạy học sinh khuyết tật học hòa nhập, tôi đã gặp không ít khó khăn:

- Bản thân không được đào tạo chuyên sâu về Giáo dục đặc biệt nên thiếu nhiều kinh nghiệm trong công tác giáo dục học sinh khuyết tật học hòa nhập.

- Một số ít gia đình có con em là khuyết tật nhưng không thừa nhận con em mình là khuyết tật, không đưa con em mình đi khám và điều trị kịp thời.

- Một số ít phụ huynh trong lớp còn kì thị học sinh khuyết tật học hòa nhập nên có những suy nghĩ và hành xử chưa phù hợp: cấm đoán con em mình ngồi cùng bàn, học cùng và chơi cùng bạn khuyết tật học hòa nhập.

- Thiếu thốn trang thiết bị, đồ dùng dạy học đặc thù tại trường, lớp dạy học sinh khuyết tật học hòa nhập. Ví dụ như: học sinh điếc không có máy trợ thính,....

Mặc dù khó khăn là như vậy nhưng cũng không thiếu những lúc thực sự vui và xúc động đến rơi nước mắt khi gần gũi, dạy dỗ các em học sinh khuyết tật. Niềm vui đơn giản chỉ là khi em học sinh đó đã nhớ và  biết viết được đầy đủ họ tên của cô giáo dạy mình; hay niềm vui chỉ là em học sinh đó đã chịu ngồi im lắng nghe cô giáo giảng bài, cũng có thể em chỉ hiểu đôi lời cô nói; đôi khi niềm vui lại đến từ một hành động tưởng chừng như vô cùng nhỏ bé của học sinh khi đã hái một bông hoa dại bên đường mang đến tặng cô nhân ngày 20/11,....chỉ thế thôi cũng đủ để bản thân tôi thấy vui và hạnh phúc lắm rồi. 

Có lẽ vậy mà tôi luôn tâm niệm “cho đi là còn mãi”. Tôi sẽ luôn đồng hành cùng các em học sinh khuyết tật học hòa nhập bằng cả tâm huyết và tình yêu thương của bản thân mình.

Các giáo viên tiêu biểu khác

Cô Hoàng Thị Huyên
Thầy Võ Duy Quang
Cô Nguyễn Thị Diệu Hằng
Thầy Nguyễn Thái Dương
Cô Nguyễn Thị Thu Hằng