Gương giáo viên tiêu biểu

Cô Lương Thị Hồng Phượng

CHIA SẺ CÙNG THẦY CÔ

Cô Lương Thị Hồng Phượng

Trường Phục hồi chức năng và dạy nghề cho Người khuyết tật Khoái Châu

330 Nguyễn Khoái, Thị trấn Khoái Châu, Khoái Châu, Hưng Yên


Tôi sinh ra và lớn lên tại một vùng quê nghèo tại xã yên Trung Huyện Ý Yên, tỉnh Nam Định. Tôi chẳng nhớ và hiểu rõ đâu là lý do để tôi theo đuổi ngành Sư phạm. Có lẽ, những hình ảnh của những cô, thầy giáo tận tình, thương yêu và dạy dỗ tôi qua từng năm học đã giúp tôi có sự lựa chọn, định hướng nghề nghiệp cho tương lai. Chính vì vậy, khi tốt nghiệp Trung học phổ thông năm 1991, tôi theo anh chị vào Kon Tum và bước đầu ước mơ với nghề sư phạm. Sau 2 năm học tập, rèn luyện tại trường Cao đẳng Sư phạm Kon Tum, năm 1993, tôi tốt nghiệp, ra trường và nhận công tác tại trường Tiểu học Hòa Bình, một năm sau tôi lại được luân chuyển về trường tiểu học Vinh Quang 3. 

Nếu như đến với nghề sư phạm là để thực hiện ước mơ thì việc đến trung tâm bảo trợ thuộc trường Tiểu học Quang Trung và giảng dạy cho những trẻ khuyết tật nơi đây dường như lại là một cái duyên. Một lần trong dịp cùng các thầy cô trong Hội đồng Đội Thành phố đi đến thăm và tặng quà cho các em tại trung tâm bảo trợ và công tác xã hội trẻ khuyết tật. Sau chuyến đi đó, tôi thường xuyên trăn trở, tại sao ở trên mảnh đất Kon Tum đầy nắng và gió ấy lại còn có biết bao những trẻ em kém may mắn, bất hạnh đến như vậy? Đến năm học 2013-2014, khi có đợt luân chuyển giáo viên, tôi đã không ngần ngại tình nguyện viết đơn xin về trường Tiểu học Quang Trung công tác, sau đó xung phong lên trung tâm để dạy học cho các em học sinh khuyết tật. 

Khi mới về trung tâm nhận công tác, rất nhiều bạn bè và cả người thân  đã không đồng tình về quyết định đầy táo bạo của tôi. Nhiều người còn nói rằng khổ lắm, khó khăn lắm, không kham được đâu… Nhưng tôi vẫn luôn kiên định với suy nghĩ, dạy học sinh khuyết tật hay học sinh bình thường cũng không quan trọng bằng việc phải có cái tâm với nghề, dạy bằng tất cả tình yêu thương của mình dành cho học sinh. Và hơn hết bản thân tôi cũng là một người mẹ với hai đứa con, tôi hiểu hơn ai hết người mẹ nào cũng rất thương con. Bắt đầu là tình thương rồi cảm thông cho các bậc phụ huynh, tôi cũng hiểu thấu được nỗi đau của người mẹ bởi ai sinh con ra chẳng mong muốn con mình lành lặn, khỏe mạnh. Các em sinh ra đã bị khuyết tật, thiệt thòi rồi, nên tôi sẽ tiếp thêm cho các em tình thương, làm bạn và trở thành chỗ dựa tinh thần cho các em.

Nhưng quả thật nói thì dễ nhưng khi bắt tay vào công việc giảng dạy thì rất khó.Cả trung tâm có 68 em khuyết tật với các dạng như: Thiểu năng về trí tuệ, thiểu năng vận động từ khi mới lọt lòng… Học sinh ở đây tiếp thu rất chậm, không những thế một số học sinh thiểu năng vận động, việc đi lại cũng hết sức khó khăn. Những đứa trẻ tại cơ sở này phần lớn đều bị mồ côi cha, mẹ hoặc là bị bở rơi… Đa phần các em đều đang trong độ tuổi học sinh. Điều đặc biệt là một lớp học ở đây có đến 3-4 nhóm lứa tuổi học chung một lớp, tâm sinh lý lứa tuổi của các em hoàn toàn khác nhau. Lớp tôi chủ nhiệm có 10 cháu thì đa số các cháu có tật phát triển chậm hoặc bị đa tật.

Dạy những học sinh bình thường vốn đã không dễ, việc dạy dỗ những học sinh đặc biệt càng khó hơn gấp bội. Ở đây, thay vì học mỗi năm một lớp, các em học 2 năm mỗi lớp. Để học hết tiểu học, các em phải học tới 9 năm. Có những em suốt học kỳ một học toán phép cộng  thì cháu làm được nhưng đến học kỳ 2, học phép trừ thì  không sao làm được, cứ liên tục làm phép trừ thành phép cộng. Suốt cả học kỳ ấy, tôi phải kèm  nhưng em vẫn không thể làm được. Nhiều khi tâm sự với bố mẹ cháu là cô đầu hàng thôi, không biết phải làm thế nào. Nhưng rồi đến cuối năm,  tự nhiên em lại làm được. Đến năm học này thì em đã tiến bộ rất nhiều. Hay như trường hợp của em Nguyễn Tấn Định, rất hay la hét, đập phá trong giờ học. Có những hôm khi đang giảng bài, em lên bàn và lấy hết phấn rồi giấu đi. Những lúc như thế, tôi phải tạm dừng giờ giảng bài để nói chuyện và an ủi em. Thế nhưng cuối năm lên lớp em  tiến bộ rất nhanh và hiện tại rất đáng yêu, rất ngoan, ít đập phá hơn trước.

Công việc giảng dạy của những giáo viên khuyết tật cũng khác hẳn với những giáo viên khác. Bởi vì công việc giảng dạy cho trẻ khuyết tật hiện nay rất ít tài liệu đề cập chuyên sâu đến phương pháp giáo dục cho từng dạng khuyết tật, tôi cùng với các đồng nghiệp phải tự lên kế hoạch. Tôi đã mất thêm nhiều thời gian để chuẩn bị bài bởi mỗi em lại đòi hỏi một cách dạy khác nhau, không em nào giống em nào. Chính vì vậy, để đạt được thành công, bồi đắp thêm tình thương và sự tự tin đến với các em thì hơn tất cả đó là sự động viên, giúp đỡ và cả sự cảm thông, hy sinh của gia đình. Khi chưa có gia đình thì mọi chuyện đơn giản nhưng khi có gia đình thì không dễ để tạo sự cân bằng. Chính hậu phương vững chắc từ gia đình đã trở thành đòn bẩy để tôi xua đi tất cả những căng thẳng, mệt mỏi và cố gắng vượt qua những khó khăn trên con đường mang yêu thương về cho những đứa trẻ bất hạnh ở nơi đây.

Chẳng biết có phải chính trung tâm khuyết tật nơi đây đã “hóa quê hương” trong tôi hay không hay chính tình thương đã mang cô trò chúng tôi thêm gắn bó và yêu mến nơi này. Dạy các em đã nhiều năm, tôi xem các em như con của mình. Tôi thuộc hết tính tình của từng em, sở thích và cả những tâm sự ngô nghê của chúng. Tuy trên người các em mang những dị tật, khiếm khuyết nhưng chúng cũng rất tình cảm. Mỗi em trong lớp lại có những hoàn cảnh đáng thương. Có em nhà ở xa trường cả 180 km, mồ côi mẹ như em Y Hạnh, có em mẹ và con đều bị khuyết tật, bố không có việc làm như em Nguyên, hay cũng có em thiếu đi sự quan tâm vì cha mẹ đã chia tay… Mỗi em như mỗi bức họa buồn. Có lẽ vì thế mà cứ mỗi dịp được trò chuyện với gia đình trong dịp họp phụ huynh hay các chương trình từ thiện cả cô và phụ huynh đều khóc. 

Rất nhiều người hỏi tôi và cả những thầy cô dạy ở trung tâm này rằng xuất phát từ đâu mà chúng tôi giành tình yêu thương ấy cho các em nhiều như vậy. Mỗi lần như thế chúng tôi đều trả lời đó không xuất phát từ đâu cả, đó là bản năng, khi nhìn thấy các em thì đã thấy thương rồi. Nhưng không phải lúc nào tôi cũng áp đặt việc giáo dục lên đối với các em. Vì mỗi em mỗi khác, mỗi tuổi mỗi khác và mỗi hoàn cảnh mỗi khác. Cũng có lúc tôi vừa dạy, vừa dỗ, cũng có lúc phải nghiêm khắc. Khi tiếp xúc, mặc dù khó khăn nhưng đôi khi chỉ một bài toán hôm qua con không làm được nhưng nay đã làm được thì đã khiến tôi cảm thấy vui lắm rồi. Bởi nhìn thấy công sức của mình lúc đó.

Tuy đã gần 20 năm đứng trên bục giảng và gần 5 năm giảng dạy và giáo dục học sinh là các em khuyết tật. Tôi nhận ra một điều rằng quả thật hãy cho đi yêu thương sẽ nhận lại yêu thương, những đứa trẻ khuyết tật nơi đây rất đáng yêu. Mặc dù khả năng nói của các con cũng không tốt nhưng cứ mỗi giờ ra chơi, các con lại vây quay mình để nói chuyện. Những lúc như thế là động lực rất lớn để động viên mình. Tất cả các em học sinh ở đây đều thần tượng các thầy cô. Nhớ nhất là dịp 8/3 vừa qua, khi vừa bước vào lớp, các em ra hiệu bịt mắt tôi lại rồi làm cho tôi một điều bất ngờ. Chúng vẽ hình ảnh tôi lên chiếc bảng, bên cạnh là dòng chữ 4K1 yêu cô Phượng và lấy cả hoa dại để tặng tôi. Thử tưởng tượng, người giáo viên luôn luôn được các em thần tượng, yêu quý đến từng li từng tí một như thế. Đó là món quà mà không vật chất nào so sánh được. Hơn nữa thấy các em dần lớn lên trong suy nghĩ, biết tự lập, tự tin và ra trường hòa nhập vào xã hội, trong sâu thẳm trái tim tôi, tôi nghĩ mình cũng dã làm được điều có ích cho các em.

Nếu có ai đó hỏi tôi nếu cho tôi chọn lại, có tiếp tục chọn dạy cho các em khuyết tật không, tôi sẽ không ngần ngại mà trả lời: Tôi tự hào về ngôi trường và tự hào về các em học sinh nơi đây. Niềm tự hào được mang có thể không nói ra thành lời nhưng ai cũng có nó trong tim dù đâu đó cũng có những lúc tôi cảm thấy thiệt thòi. Nhưng những lúc ấy, tôi lại tìm đến với những đồng nghiệp khác để chia sẻ, động viên nhau để vượt qua khó khăn, áp lực.  

Chính nhờ sự động viên và ủng hộ của Ban giám hiệu trường Tiểu học Quang Trung, của gia đình, bạn bè đồng nghiệp, phụ huynh và hơn hết là lòng yêu nghề, mà bản thân tôi cũng đạt được những thành tích nho nhỏ. Năm năm liền đạt danh hiệu giáo viên dạy giỏi, chủ nhiệm giỏi cấp trường, đạt danh hiệu lao động tiên tiến được Ủy ban nhân dân thành phố tặng giấy khen. 

Dù cho công việc còn nhiều vất vả, nhưng tôi luôn động viên bản thân mình rằng hãy cố gắng, cố gắng hơn nữa để mang yêu thương về cho các em nơi đây. Bởi vì các em cần lắm sự sẻ chia, cần lắm những yêu thương.

 

Các giáo viên tiêu biểu khác

Cô Hoàng Thị Huyên
Thầy Võ Duy Quang
Cô Nguyễn Thị Diệu Hằng
Cô Nguyễn Thị Hòa
Thầy Nguyễn Thái Dương