Gương giáo viên tiêu biểu

Cô Đinh Thị Phú Hiền

CHIA SẺ CÙNG THẦY CÔ

Cô Đinh Thị Phú Hiền

Trung tâm Bảo trợ trẻ em Mồ côi – Tàn tật Việt Trì

Vũ Ẻn – Thanh Ba – Phú Thọ

 

Trung tâm Bảo trợ trẻ em mồ côi Tàn tật Việt Trì được thành lập ngày 30/6/1993. Đây là trung tâm duy nhất và đầu tiên của tỉnh Phú Thọ có chức năng thu hút, chăm sóc  nuôi dưỡng, dạy chữ, dạy nghề cho trẻ em khuyết tật trên địa bàn tỉnh Phú Thọ.

Ra trường năm 1999, năm 2000 tôi được phân công về dạy hoc tại Trung tâm Bảo trợ trẻ em mồ côi Tàn tật Việt Trì. Những ngày đầu mới về nhận công tác tại Trung tâm Bảo trợ trẻ em mồ côi Tàn tật Việt Trì tôi đã gặp rất nhiều những khó khăn trong  giao tiếp với học sinh vì bất đồng ngôn ngữ. Muốn giao tiếp được với học sinh phải biết ký hiệu mà những năm học ở giảng đường tôi không được đào tạo về ngôn ngữ ký hiệu, lần đầu tiên đến trường tiếp xúc với học sinh, hỏi các em không nói chỉ khua tay chỉ trỏ mà tôi không hiểu được gì chỉ đứng ngây người ra nhìn các em chỉ tay lên đầu lắc lia lịa, có em bỏ đi chỗ khác, một số em lớn hơn lấy giấy bút ra viết hỏi tên cô, cô bao nhiêu tuổi, nhà ở đâu... thực sự trong lòng tôi lúc ấy có chút hụt hẫng và nản lòng.

 Tình nguyện xin về trường nhưng lại khó khăn trong việc giao tiếp với học sinh vì bất đồng ngôn ngữ, lúc đó tôi cảm thấy mình bất lực, nhìn các em học sinh vây quanh mình chỉ trỏ nói chuyện bằng ký hiệu nhưng cô không hiểu gì, cô nói học sinh ngơ ngác, không thể để học sinh thất vọng, tôi đã quyết tâm tự nhủ phải học ngôn ngữ ký hiệu bằng mọi cách có thể để vượt qua rào cản về ngôn ngữ thì mới có thể giao tiếp và hòa đồng cùng học sinh.

Tôi đã tự học ngôn ngữ ký hiệu trong sách của trường, học hỏi đồng nghiệp trong những buổi đến trường, học ngôn ngữ ký hiệu từ học sinh, tự tìm mua sách dạy ngôn ngữ ký hiệu. Mỗi buổi lên lớp dạy học trò cũng là giờ tôi thực hành bài học về ngôn ngữ ký hiệu.

Đi sớm về muộn tham gia vào các hoạt động và sinh hoạt hàng ngày của học sinh ở trường học, ở khu nội trú cũng là một cách tôi tự học ngôn ngữ ký hiệu, để giao tiếp được cùng các em và cũng hiểu được đời sống tâm tư, tình cảm của học sinh để có thể đồng cảm nhiều hơn với các em.

 Với quyết tâm đó sau một thời gian ngắn cố gắng học hỏi ngôn ngữ ký hiệu tôi đã vượt qua được rào cản về ngôn ngữ ký hiệu, giao tiếp được với học sinh không còn khó khăn trở ngại. Những giờ lên lớp của tôi nhẹ nhàng hơn rất nhiều vì đã có thể giao tiếp được với học sinh, tình cảm cô trò ngày càng thêm gắn bó với nhau, tôi đã cố gắng học hỏi, tìm tòi những phương pháp dạy học sinh khuyết tật để vận dụng vào trong thực tiễn của mình, giúp cho học sinh của tôi có thể hòa nhập với cộng đồng.

 Do bị khuyết tật nên học sinh khá tự ti và dễ bị tổn thương, kích động, để dạy học sinh có hiệu quả đòi hỏi người giáo viên phải thật kiên nhẫn, lúc nào cũng phải nhẹ nhàng và kiếm chế bản thân hết sức. Người giáo viên phải nắm bắt tâm lý tốt, có lúc nghiêm nghị, có lúc phải chiều theo yêu cầu của học sinh, lúc học sinh đòi vui chơi thì giáo viên cùng tham gia hoạt động với các em.

Dạy cho trẻ chậm phát triển trí tuệ quan trọng hơn cả là dạy cho các em kỹ năng sống, biết chào hỏi, ứng xử, lễ phép, biết tham gia các hoạt động bình thường, giáo viên phải theo sát học trò để nắm bắt tâm tư tình cảm lắng nghe và chia sẻ với học sinh.

Từ việc chia sẻ trong cuộc sống thường nhật mới hướng dẫn được các em biết làm những công việc: lau bàn ghế, quét lớp, vệ sinh cá nhân, tự chăm sóc bản thân.

Dạy nghề cho học sinh khiếm thính rất quan trọng vì với các em có được một nghề trong tay để sau này tự đi làm nuôi sống được bản thân mình. Nhưng quan trọng nhất là phải động viên các em vượt qua những thiếu thốn vật chất, mặc cảm về bản thân để các em nuôi dưỡng ước mơ của mình từ đó dần dần thực hiện ước mơ trở thành hiện thực, trở thành người có ích cho xã hội.

Để giảng dạy và hiểu được mọi đối tượng hoc sinh, mỗi một đối tượng học sinh tôi phải có một phương pháp dạy học khác nhau, có em phải mềm mỏng, có em lại phải dỗ dành, có em phải nghiêm nghị, không xuất phát từ tình cảm chắc chắn tôi không gắn bó được với nghề trong suốt 18 năm qua.

Gần 18 năm dạy học sinh khuyết tật, 12 năm dạy nghề gắn bó cùng bao thế hệ học trò, tôi hiểu rằng: nếu không yêu nghề, không có tình yêu thương dành cho học sinh tôi sẽ không trụ được ở ngôi trường mang tên Trung tâm Bảo trợ trẻ em mồ côi Tàn tật Việt Trì.

Trên đây là những chia sẻ về kinh nghiệm dạy học sinh khuyết tật của tôi đã áp dụng suốt 18 năm gắn bó cùng các thế hệ học trò, một số em đã tốt nghiệp trưởng thành, một số em đã xây dựng gia đình quay lại trường gửi những tấm thiệp hồng mời cô giáo dự ngày vui của các em mà tôi không cầm được nước mắt. Bao khó khăn, vất vả, những nỗ lực cố gắng dường như đã được đền đáp bằng những nụ cười, bằng hạnh phúc của các em. Tôi tự nhủ với lòng mình sẽ cố gắng đem những gì mình đã học hỏi được, mình đã trải qua tiếp tục vào con đường mình đã chọn, giúp đỡ được một phần nào cho những thiệt thòi của các em học sinh khuyết tật.

Tôi cũng có cùng quan niệm với những thầy cô đã, đang và sẽ bước đi trên con đường này là: Tình yêu thương của người giáo viên dạy trẻ khuyết tật đem đến cho các em không thể chữa lành khuyết điểm trên cơ thể của các em nhưng nó sẽ giúp các em có thể sống hòa nhập cùng cộng đồng, xoa dịu bớt phần nào sự thiệt thòi mà các em phải gánh chịu.

 

Các giáo viên tiêu biểu khác

Thầy Nguyễn Xuân Việt
Cô Nguyễn Thị Ánh Đào
Cô Triệu Thị Thiều
Cô Nguyễn Thị Ái Vân
Cô Nguyễn Thị Hội