Gương giáo viên tiêu biểu

Cô Nguyễn Bạch Yến Phương

Cô Nguyễn Bạch Yến Phương

Trường Tiểu Học xã Tân Ân  -  Huyện Ngọc Hiển – Tỉnh Cà Mau

 Xã Tân Ân, Huyện Ngọc Hiển, Tỉnh Cà Mau

 

Đã rất nhiều người hỏi cô tại sao cô lại chọn nơi này, lại chọn sự khó khăn vất vả, khi cô còn có nhiều sự lựa chọn khác tốt hơn,…. Cô chỉ cười và bảo đó đơn giản chỉ là cái duyên, cô có duyên với nơi này, nơi này sẽ là nơi cô gắn bó, yêu thương và cô nguyện sẽ sống hết mình với nó.

Đó chính là Nguyễn Bạch Yến Phương, sinh ra và lớn lên ở Tiền Giang. Với lòng yêu nghề và mến trẻ. Năm 1994, cô Phương đã rời xa gia đình về miền sông nước công tác.

Lần đầu tiên cô đặt chân đến huyện Ngọc Hiền, tỉnh Cà Mau, trước đây là tỉnh Minh Hải. Một miền quê đi lại bằng tàu đò và cầu khỉ, lúc đầu khiến cô rất hoang mang và ái ngại. Từ bé cho tới lúc cô trưởng thành cô chưa hề biết đặt chân lên cầu khỉ cả. Cô rất sợ nhưng rồi tất cả vì tương lai của các em. Cô quên đi sự sợ hãi và cô đã can đảm vượt qua tất cả khó khăn.

Cô Phương được rất nhiều em học sinh yêu mến.

Hàng này, cô cùng các bạn đồng nghiệp vượt qua cầu khỉ để đến trường dạy cho các em. Thế rồi cô đến đó với khoảng sân trường nhỏ xanh màu lá, và tràn ngập tiếng cười học sinh. Cô đến đều đặn như lịch trình đã lên sẵn cho mình.

Con thoi thời gian cứ gõ nhịp vào mỗi tiết giảng, mỗi lớp học, mang những năm học mới đến rồi tiễn những năm học cũ đi. Và chính nó cũng cuốn cô vào guồng quay đều đều ấy, hết ngày này qua tháng nọ, để bất giác hôm nay giật mình nhìn lại cô thật sự ngỡ ngàng: “Vậy là đã 21 năm được làm cô giáo!”.

Ngày đầu tiên thực sự làm cô giáo, cứ như mới hôm qua vậy. Người ta thường nói cảm xúc lúc ban đầu thường sâu đậm, khó phai trong tâm trí của mỗi người. Nó giống như tình yêu đầu đời luôn để lại nhiều ấn tượng, cho dù sau này có trải qua bao nhiêu cuộc tình cũng không thể sánh bằng cái tình cảm ban đầu tinh khôi ấy.

Với cô, giây phút đầu tiên được đứng trên bục giảng, trước những em học sinh nhỏ bé xa lạ vẫn còn in sâu vào tâm trí, vẫn còn tràn đầy trong tim, chất chứa ở nơi quan trọng nhất của ngăn nhớ kỷ niệm.

Cô trò chuyện ngoài giờ với các em như người mẹ thứ hai của các em.

Bao giờ cũng thế, kiến thức được học trong sách vở với những trải nghiệm thực tế trên bục giảng hoàn toàn khác nhau, khác xa một trời một vực. Học trò thì thời nào cũng quậy, chẳng thế mà có câu “nhất quỷ nhì mà, thứ ba học trò”, cho nên những tiết giảng đầu tiên là những va vấp thay cho cái lung linh sắc hồng mà cô vẫn thường tưởng tượng.

Ngày ấy, cô lóng nga lóng ngóng tập quen với những tình huống sư phạm thực tế mà không sách vở nào phân tích rồi đưa ra lời giải đáp sẵn sàng cho mình. Cô còn vụng về lúng túng trước những trò đùa nghịch ngợm của học sinh.

Những ngày tháng đầu tiên của đời cô giáo, tác phong sư phạm còn non nớt, bàn tay còn run run khi viết nét phần đầu tiên, giáo án còn thường xuyên bị “cháy”, nhưng cái duyên đến với nghề giáo cùng với sự động viên của đồng nghiệp đã giúp cô cố gắng từng ngày để tự hoàn thiện, tự chiến thắng cái sự thiếu kiên nhẫn của mình.

Qua từng bài giảng, cô nhận ra rằng mình không chỉ mang lại kiến thức và kỹ năng đến cho người học mà đôi khi mình sẽ học được nhiều điều từ học trò. Và cô luôn nhủ thầm với bản thân “hãy cởi mở để đón nhận, đừng giữ khoảng cách và đừng ngại tiếp thu.”

Trở thành giáo viên, không đơn giản như trò chơi cô giáo thuở cô còn nhỏ, mà là cả một quá trình phấn đấu miệt mài bằng tất cả lòng say mê. Người thầy không chỉ truyền đạt cho học sinh kiến thức mà còn dạy các em thành người trước khi thành tài. Xã hội phát triển mang lại cho các em học sinh nhiều cơ hội tiếp cận tri thức nhưng cũng chứa đầy cám dỗ khiến các em đi chệch hướng, nhất là khi một số chuẩn mực sống đã bị đưa đẩy theo những mặt trái của đời sống hiện tại. Cho nên chính thầy cô là người dìu dắt các em bước qua những cám dỗ ấy, thắp sáng ước mơ, chắp cánh cho những hoài bão của bao thế hệ học sinh.

Bằng những việc làm cụ thể như: phụ đạo giúp đỡ các em học sinh yếu kém, hướng dẫn tận tình cho các em trong học tập và ôn thi, nhắc nhở các em đi học chuyên cần, rèn luyện nền nếp học tập, tránh xa các tệ nạn xã hội, giữ gìn sức khỏe, biết tự chăm sóc bản thân, thầy đã trở thành người thân, là chỗ dựa cho các em sống xa gia đình. Những việc làm đó tuy nhỏ bé nhưng thầy phải làm với tất cả lòng yêu nghề, yêu học sinh tha thiết, xuất phát từ cái tâm của người dạy chữ. Suốt 21 năm qua, các thầy cô, đồng nghiệp của cô đã làm điều đó dưới mái trường này. Cô thực sự ngưỡng mộ họ vì cái nhiệt huyết đam mê yêu nghề, yêu trường, yêu bao thế hệ học sinh luôn bùng cháy trong suốt 21 năm đó. Và cô cũng thế đều đặn ngày 2 buổi đến lớp, vẫn tiếp tục thắp sáng nhiệt huyết ấy, để đến những năm sau nữa, truyền thống tốt đẹp của ngôi trường này vẫn tiếp tục cháy mãi.

21 năm qua, cô đã sống, đã tha thiết, đã say mê dưới mái trường này. Cô cảm thấy thực sự vinh hạnh vì mình đã được đồng hành suốt những năm tháng cô bước vào nghề giáo, những khó khăn, bỡ ngỡ qua đi chỉ còn lại yêu thương, khát vọng và mong ước.

Yêu thương và khát vọng xin giành cho các đồng nghiệp tuyệt vời, cho tất cả học sinh thân yêu mà cô luôn vững tin vào sự nghiệp thành người và thành tài của các em. Mong ước của cô, luôn da diết và bền chặt, về mái nhà chung mà cô đã và đang gắn bó bằng một lòng nhiệt huyết say mê tuyệt diệu, rằng nơi đây sẽ từng phút từng ngày luôn tràn ngập tiếng cười, luôn tràn ngập hương hoa, luôn chan chứa tình yêu thương.

Mong cho mái ấm này luôn luôn là nơi yêu dấu bình yên cho lớp lớp học sinh, cho những người làm thầy như cô kuoon được say mê, tha thiết với nghề, với đời, và cho những người đi xa luôn da diết, hớn hở mỗi khi tìm về…

 

Các giáo viên tiêu biểu khác

Thầy Nguyễn Đỗ Quang Liêm
Thầy Phan Văn Diễn
Cô Nguyễn Thị Phương Tâm
Cô Ngô Thị Quyền
Cô Lý Thị Mỹ Linh