Gương giáo viên tiêu biểu

Thầy Lò Văn Xuân

Người thầy nơi bản cao

Tới Mường Lèo một xã khó khăn của huyện Sốp Cộp, Sơn La, khi chứng kiến tận mắt cảnh sống của những người giáo viên miệt mài bám bản “gieo mầm” những ước mơ cho học sinh vùng cao mới thấm thía nỗi nhọc nhằn, cơ cực của họ…

Tận tâm với học sinh

Con đường gập ghềnh với những con dốc dựng đứng qua lời kể của thầy Lò Văn Xuân có thâm niên công tác trên 30 năm tại trường Tiểu học Mường Lèo, xã Mường Lèo (trước đây thuộc huyện Sông Mã, từ năm 2004 thuộc huyện Sốp Cộp), trường nằm ở xã xa nhất của huyện Sốp Cộp (cách 56 km), xã có đường biên giới với nước bạn Lào, có 3 dân tộc anh em sinh sống là Thái, Khơ mú, Mông; trường Tiểu học Mường Lèo có 9 điểm trường, trong đó có 6 điểm trường giáp với đường vành đai biên giới, điểm trường xa nhất cách trung tâm 27 km... với địa bàn rừng núi hiểm trở, đường xá đi lại khó khăn nên đời sống bà con và công tác giảng dạy gặp nhiều khó khăn, thiếu thốn...

Chính vì lẽ đó, việc học hành của học sinh nơi đây cũng khó khăn không kém. Nhưng bằng lòng nhiệt huyết của mình, những thầy cô giáo đã không quản ngại khó khăn, gian khổ, thiệt thòi… hàng ngày miệt mài gieo từng con chữ nơi bản cao. Khó khăn, gian khổ đã trở nên quá quen thuộc với các thầy cô giáo nơi đây. Trái tim yêu nghề, thương những đứa trẻ vùng cao đã cho họ sức mạnh và tinh thần để vượt qua khó khăn.

Chia sẻ với chúng tôi, thầy Lò Văn Xuân cho biết: “được về công tác tại Mường Lèo từ những năm 1977, tính đến năm 2015 bản thân có 35 năm giảng dạy tại các điểm trường lẻ của trường; thời gian làm giáo viên là những quãng thời gian bản thân đã trải qua vui có, buồn có, tự hào có và cũng không ít gian khó; trong những năm 1977 thời gian mới vào nhận công tác đã có không ít những giáo viên từ bỏ nghề vì đồng lương ít mà lại phải đi công tác rất vất vả (đi bộ qua đường rừng, đường suối, khe nước) trong những năm đó giáo viên đến với các điểm trường còn phải mang bên mình những khẩu súng, viên đạn để phòng thân, phòng thú dữ tấn công”.

Quãng thời gian công tác tại các điểm trường lẻ đã giúp thầy hiểu rõ nhất những con người nơi đây, là giáo viên ở đây không chỉ là giảng dạy mà còn phải là người tuyên truyền viên tích cực, đã nhiều năm đi các điểm trường khác nhau mà hầu như người dân nơi đây có nhiều quan điểm khá giống nhau, chẳng hạn như: sinh con để làm nương rãy, phụ giúp cha mẹ; sinh con để bế em; con học hay không là việc của thầy cô,….vì lẽ đó nên đến với các điểm trường lẻ thì việc vận động học sinh ra lớp phải là công việc hàng ngày, là giáo viên phải dạy thật sớm, nếu không là phải lên vận động học sinh ở tận nương và mất cả thời gian lên lớp, phải thường xuyên đến nhà của học sinh, coi học sinh là con, coi cha mẹ học sinh là bạn bè, người thân và dần dần cứ như thế bản thân cũng thành thạo luôn các tiếng của dân tộc tại các điểm trường công tác (tiếng dân tộc Mông, Khơ mú)....

“Có lên đây, ăn ở với dân, sống với các em học sinh mới thấu hết được những cảnh khổ của đồng bào các dân tộc vùng cao này. Nhiều thầy cô không chịu được cuộc sống khổ cực, dạy được một thời gian thì chuyển đi nơi khác, thậm chí có người còn bỏ cả nghề vì không sống được với vùng đất “cái gì cũng thiếu”, điện không, nước sinh hoạt không… muốn có nước dùng phải đi 2 - 3km để gánh nước, tối đến muốn soạn giáo án phải dùng nến, dùng đèn hoa kỳ” - thầy Xuân cho biết thêm.

Các giáo viên tiêu biểu khác

Cô Trần Thị Bình
Thầy Lường Văn Thọ
Cô Lò Thị Hằng
Thầy Lê Đình Thường
Cô Tạ Thị Thanh Huyền