Gương giáo viên tiêu biểu

Cô Tạ Thị Hương

Cô Tạ Thị Hương

Cô giáo “xuôi vạn lý” với nghề

Sau 3 năm công tác tại quê nhà Bắc Giang, cô giáo Tạ Thị Hương đã chuyển vào giảng dạy tại trường PTDTBT của huyện nghèo Kon Plông, tỉnh Kon Tum, nơi cách nhà đến cả ngàn cây số. Dù công tác ở đâu, cô vẫn nêu cao tinh thần trách nhiệm của nhà giáo nỗ lực hết mình đem lại tri thức, chắp cánh ước mơ cho các học trò nhỏ.

Năm 1996, cô Hương tham gia giảng dạy tại Lạng Giang – Bắc Giang, nơi mà nhân dân và học sinh có truyền thống hiếu học. Mọi thứ dường như đều thuận lợi đối với người nữ giáo viên mới đôi mươi. Cơ sở vật chất đầy đủ, học sinh chăm ngoan học giỏi, đi học chuyên cần. Phụ huynh quan tâm tới việc học và giáo dục con cái. Các em học sinh được tiếp cận với nhiều hình thức và phương pháp học tập như đi thực tế, tham quan, dã ngoại…, và nhiều trang thiết bị dạy học hiện đại như máy chiếu, máy tính…

Đến năm 1999, cô chuyển công tác vào một điểm trường thôn Kon Plinh thuộc trường PTDTBT Tiểu học xã Hiếu, huyện Kon Plông, một trong 64 huyện nghèo nhất nước theo Nghị quyết 30a của Chính phủ. Điểm trường cô Hương đang dạy gồm có 5 lớp với 48 em học sinh, 100% các em là người dân tộc Mơ Nậm. Các em sống rải rác ở hai thôn Kon Plinh và Kon Piêng có điều kiện kinh tế khó khăn nhất xã. Chưa có điện, không có sóng điện thoại, thôn cách trung tâm xã hơn 10km, muốn vào thôn cũng phải băng qua hai con suối và nhiều núi cao. Vì vậy mà trong công tác, các thầy cô như cô Hương gặp rất nhiều khó khăn.

Tuy nhiên, trở ngại lớn nhất đối với cô Hương và các đồng nghiệp của mình lại là bất đồng ngôn ngữ vì dân ở đây hầu như giao tiếp với nhau bằng ngôn ngữ địa phương, rất ít khi nói tiếng phổ thông. Các em học sinh chỉ biết tiếng Việt qua các bài học của thầy cô trên lớp còn về nhà hay giao tiếp ở cộng đồng thì gần như 100% các em sử dụng ngôn ngữ địa phương. Thêm nữa, trong thôn lại không có điện, sóng điện thoại hay sóng vô tuyến nên các nguồn thông tin khác bằng tiếng phổ thông hầu như không có khiến cho điều kiện tiếp xúc với tiếng Việt của các em hạn chế rất nhiều.

Vì vậy, để tương tác với học sinh và truyền tải kiến thức tốt hơn, khi giao tiếp hay trong quá trình giảng dạy giải thích cho học trò hay người dân, cô thường nói kết hợp với hành động. Trong những bài học đầu tiên, cô thường chọn lọc nội dung dễ liên hệ đến một số hình ảnh quen thuộc với các em. Đồng thời trong quá trình dạy học, cô cũng phải chọn lựa ngôn ngữ giảng giải ngắn gọn, trọng tâm và sử dụng nhiều lần để các em nghe quen và làm theo đúng hiệu lệnh. Cô cũng tranh thủ dạy các em tiếng phổ thông mọi lúc mọi nơi và yêu cầu các em luyện nói tiếng phổ thông cho quen.

Bên cạnh đó, cô Hương còn quyết tâm là phải học để biết tiếng của người dân ở đây. Trong quá trình dạy học và giao tiếp với người dân, cô thường hỏi và nhờ họ chỉ cho biết được nghĩa của một số từ trong giao tiếp. Mặt khác, cô cũng nhờ đồng nghiệp là người dân bản địa hướng dẫn thêm. Mỗi ngày một ít, dần dần vốn liếng ngôn ngữ của cô cũng đủ để sử dụng trong giao tiếp thông thường với bà con.

Ngoài khó khăn bất đồng ngôn ngữ, điều mà bất kỳ giáo viên nào khi dạy ở huyện nghèo phải canh cánh trong lòng là làm thế nào cho các em đi học chuyên cần. Vì có đi học chuyên cần thì mới dạy được cái chữ cho các em, rồi mới nói đến nâng cao chất lượng hay đổi mới phương pháp dạy học… Sau 3 năm trăn trở và áp dụng các biện pháp cho kết quả hiệu quả rõ rệt, cô Hương phấn khởi chia sẻ: “Để học sinh của mình chăm chỉ đến lớp, học hành hăng say thì thầy cô có vai trò hết sức quan trọng.

Thứ nhất, mình phải kiên trì vận động học sinh, tuyệt đối không bỏ cuộc khi thấy các em vẫn chưa ra lớp đều, nếu bỏ cuộc các em chắc chắn sẽ không bao giờ đi học đều. Kiên trì vận động với nhiều biện pháp như kết hợp với phụ huynh học sinh ký cam kết không cho con em theo đi lên rẫy trong những ngày đi học, tham gia họp thôn tuyên truyền nhân dân, tranh thủ sự ủng hộ của già làng, bí thư chi bộ, trưởng thôn, các ban ngành đoàn thể trong thôn.

Thứ hai, bản thân giáo viên phải quan tâm tới các em về mọi mặt như học tập, hướng dẫn các em giữ gìn vệ sinh cá nhân, giáo dục kĩ năng sống cho các em, bấm móng tay, móng chân, cắt tóc, lo ăn bữa trưa cho các em… tạo cho các em thấy thầy cô giáo như người mẹ hiền để các em an tâm khi đến trường và thích đi học.

Thứ ba, thường xuyên đến thăm gia đình học sinh, tìm hiểu hoàn cảnh gia đình mỗi em để từ đó đề ra biện pháp giáo dục các em đạt hiệu quả. Trên vùng cao này, hầu như mỗi em đều có hoàn cảnh gia đình đặc biệt khó khăn. Cần tranh thủ thời gian rỗi đi chơi cùng các em như đi ra suối chơi, đi lấy rau rừng, hòa đồng, tích cực tham gia vào một số hoạt động của đồng bào như dự lễ đám cưới, tục cúng lúa mới, xuống đồng… để tạo sự gần gũi, thân thiện giữa thầy cô, học trò và gia đình học sinh. Từ đó mình có tuyên truyền, vận động điều gì thì đồng bào luôn ủng hộ tích cực và nhiệt tình hơn. Và quan trọng nhất là đổi mới phương pháp dạy học phù hợp với học sinh để khơi gợi hứng thú đi học cho các em”.

Để nâng cao chất lượng dạy và học, cô Hương nỗ lực tìm hiểu, kiểm tra trình độ các em ngaytuwf đầu năm học rồi từ đó đề ra kế hoạch rèn luyện phù hợp với mỗi em hay mỗi nhóm học sinh. Dạy các em nhận thức một cách từ từ, không tham lam nhồi nhét kiến thức mà mỗi hôm học một ít. Với học sinh lớp một, cô Hương còn rèn cho các em thói quen tự giác học tập, để các em hiểu học tập là một nhiệm vụ, là trách nhiệm và là công việc mà mình phải làm. Tuy khó nhưng vẫn phải luyện cho các em có thói quen, như phải viết xong bài mới được chơi, phải đọc xong bài mới được về. Bên cạnh đó, cô cũng tổ chức nhiều hoạt động ngoài giờ lên lớp, các trò chơi dân gian, tạo môi trường học tập vui vẻ, cởi mở, nơi học sinh được khen ngợi, khích lệ, động viên.

Bằng tình yêu nghề, nhiệt huyết với các em học sinh và sự đóng góp tích cực cho giáo dục tiểu học huyện nghèo, cô Tạ Thị Hương đã liên tục được công nhận là giáo viên dạy giỏi cấp huyện, tỉnh từ 2009 – 2014, đạt chữ đẹp cấp huyện năm học 2012 – 2013, đồ dùng dạy học được công nhận cấp huyện, sáng kiến kinh nghiệm đạt cấp tỉnh năm học 2014 - 2015 và được UBND huyện tặng danh hiệu “Lao động tiên tiến – Chiến sĩ thi đua cơ sở” hai năm liên tiếp từ 2013 – 2015. Nỗ lực đã được ghi nhận nhưng cô luôn tự hứa với bản thân cố gắng học hỏi, tìm kiếm thêm nhiều giải pháp hiệu quả hơn nữa vận dụng vào công tác giảng dạy nhằm mang lại chất lượng giáo dục tốt hơn cho các em học sinh nơi đây và góp phần dìu dắt, chắp cánh ước mơ các cô cậu trò nhỏ.

Các giáo viên tiêu biểu khác

Cô Trần Thị Bình
Thầy Lường Văn Thọ
Thầy Lò Văn Xuân
Cô Lò Thị Hằng
Thầy Lê Đình Thường