Gương giáo viên tiêu biểu

Cô Phùng Thị Huyền

Cô Phùng Thị Huyền

Cô giáo 9X và khát vọng “gieo chữ” nơi rẻo cao

Từ giây phút cầm tờ quyết định công tác tại trường mầm non của một huyện nghèo ở cực Tây đất nước, cô giáo trẻ Phùng Thị Huyền đã bất chấp mọi trở ngại, khó khăn để gắn bó và cống hiến cho khát vọng “gieo chữ” nơi rẻo cao mà cô hằng ấp ủ.

Tháng 5/2011, sau khi chính thức trở thành cô giáo, cầm tờ quyết định phân công công tác tại trường mầm non thuộc huyện Mường Nhé, tỉnh Điện Biên, cô giáo trẻ Phùng Thị Huyền tràn ngập những cung bậc cảm xúc, vừa vui mừng, hân hoan, vừa bất an lo lắng bởi ngôi trường mà cô sẽ làm việc cách xa nơi cô đang sống hàng ngàn cây số.

Hành trang để cô lên công tác ở vùng cao chỉ là các kiến thức tích lũy trong những năm tháng còn là sinh viên và một thứ người ta gọi là “tuổi trẻ”.

Lần đầu đứng trước ngôi trường mình sẽ giảng dạy, cô không khỏi bỡ ngỡ và xen chút thất vọng. Những cách trở về địa lý, khó khăn về giao thông, bất đồng về ngôn ngữ, cơ sở vật chất, điều kiện sinh hoạt còn hạn chế… đôi khi khiến cô giáo sinh năm 1990 này nản lòng, thoái chí. Thế rồi ánh mắt trong veo của các em học sinh, những khuôn mặt còn lấm lem bụi đất nhưng rạng rỡ những nụ cười hồn nhiên đã khiến cho tinh yêu nghề, yêu học trò trong cô trỗi dậy. Đó cũng là phút giây cô nhận ra và quyết định gắn bó với con người nơi ấy.

Bốn năm công tác tại trường là khoảng thời gian không quá dài, nhưng để cô thấu hiểu được sự khó khăn, vất vả của người dân nơi đây. Đó là 4 năm cô và các đồng nghiệp trải qua cuộc sống không có điện, những cái lạnh đến thấu xương của khí hậu Tây Bắc với những em nhỏ run rẩy, không giầy và cả những giờ học dưới mái lớp xiêu vẹo, thiếu thốn. Nhưng cô luôn tin rằng với sự kiên trì, mọi chuyện rồi cũng chuyển biến tốt hơn.

Gần đây, nhận được sự quan tâm của chính quyền xã, phòng giáo dục huyện Mường Nhé và ban giám hiệu, những khó khăn của trường mầm non nơi cô công tác cũng dần được khắc phục để kéo gần hơn tới giấc mơ về một môi trường học tập tốt hơn cho các em học sinh dân tộc thiểu số. Trên mảnh đất khô cằn của ngôi trường vùng cao, biết bao mầm xanh được ươm, đang nẩy chồi và hứa hẹn những vụ trái ngọt, và ngay cả giáo viên các cô cũng có bao câu chuyện tình được gắn kết, từ đó sức mạnh của những ý chí quyết tâm cắm bản ở lại với các em học sinh thân yêu, lại nhân thêm gấp bội.

Chủ tịch Hồ Chí Minh đã khẳng định “Nghề giáo viên là nghề cao quý nhất trong những nghề cao quý”. Riêng với những thầy cô giáo đang công tác tại những ngôi trường vùng cao với vô vàn khó khăn như cô Huyền, đó có lẽ còn là một nghề đầy yêu thương và trách nhiệm, một nghề cần sự sẻ chia và gắn bó. Những nỗ lực truyền đạt kiến thức và kiên trì với nghề của cô đã được ghi nhận khi cô nhận giấy khen của UBND huyện Mường Nhé cho những cống hiến với sự nghiệp giáo dục tại địa phương.

Dẫu biết còn nhiều khó khăn, con đường đến lớp của mỗi em còn lắm gập ghềnh và cả bản thân sự nghiệp truyền “con chữ” của các thầy cô cũng còn lắm nhọc nhằn nhưng cô Huyền và các đồng nghiệp luôn giữ vững niềm tin, nghị lực cùng các em học sinh đi đến những vùng trời mới bởi cô luôn tâm niệm: “Có những năm tháng chỉ là thời gian trôi, có những vùng đất chỉ là nơi ta đặt chân đến, có những còn người chỉ gặp gỡ vì phải tiếp xúc và có những nghề chỉ là kế sinh nhai… nhưng tất cả sẽ thay đổi khi con ngưới có tình yêu và nhiệt huyết”.

Các giáo viên tiêu biểu khác

Cô Trần Thị Bình
Thầy Lường Văn Thọ
Thầy Lò Văn Xuân
Cô Lò Thị Hằng
Thầy Lê Đình Thường